Điêu thuyền – Một trong Tứ Đại Mỹ Nhân – Ly Gián (Phần II)
“Trầm ngư lạc nhạn, bế nguyệt tu hoa” (Cá lặn chim sa, hoa nhường nguyệt thẹn). Đó là những lời ca tụng dành cho những người con gái với dung mạo tuyệt thế giai nhân thời Trung Quốc cổ đại. Trong đó, vẻ đẹp “tu hoa” (hoa nhường) thường được cho rằng là nàng Điêu Thuyền – người giữ vai trò chủ chốt trong kế sách diệt trừ Lữ Bố và Đổng Trác của Vương Doãn trong thời Tam quốc. Năm 2020, vở diễn “Điêu Thuyền” của đoàn nghệ thuật Thần Vận đã tái hiện lại câu chuyện đặc sắc thời Tam Quốc này lên sân khấu.
Trong tập trước, chúng ta đã bàn về mưu trí của Vương Doãn, tấm lòng đại nghĩa của Điêu Thuyền, đã lập ra mỹ nhân kế ly gián Đổng Trác và Lữ Bố, giải cứu bá tính nhà Hán. Vương Doãn mời Lữ Bố qua phủ, lấy cớ đó hứa gả Điêu Thuyền cho hắn, Lữ Bố bái tạ xong, trong lòng vô cùng khoan khoái ra về.
Vài ngày sau, Vương Doãn thượng triều gặp Đổng Trác, nhân lúc Lữ Bố không có đó, quỳ xuống mời Đổng Trác đến nhà mình dự yến tiệc. Đổng Trác đồng ý. Đến ngày thứ hai, Vương Doãn căn dặn thuộc hạ chuẩn bị mâm cao cỗ đầy toàn những sơn hào hải vị, trang trí sảnh chính trang hoàng, lộng lẫy, mình khoác triều phục, nghênh đón Đổng Trác. Không lâu sau, hơn trăm quân sĩ hộ tống Đổng Trác nườm nượm kéo đến, Vương Doãn bái tạ theo lễ tiết tiếp đón đế vương, Đổng Trác lệnh cho ngồi, Vương Doãn mới tới ngồi bên cánh. Trong lúc dùng tiệc, Vương Doãn khen ngợi đức hạnh của Đổng Trác còn hơn cả Chu Công, Y Doãn thời cổ đại. Đổng Trác nghe vậy lấy làm ưng ý, hai người chén qua chén lại, chủ khách đều vô cùng vui vẻ. Xong tiệc lại tiếp tục qua hậu đường ăn uống, Vương Doãn nhân lúc này bèn nói về thiên tượng đêm khuya quan sát được, nhận thấy rằng khí số nhà Hán đã tận, ám thị Đổng Trác đức cao vọng trọng, nên thuận theo ý trời dành lấy thiên hạ. Nói trúng tim đen, Đổng Trác cười hả hê nói: “Nếu quả thật ý trời đã như vậy, Tư đồ ngài cũng là công thần lập quốc đó!”
Lúc này trời đã về tối, trong nhà bắt đầu thắp đèn. Vương Doãn hỏi ý Đổng Trác cho ca kỹ trong nhà hát múa góp vui, Đổng Trác tất nhiên rất vừa lòng. Vương Doãn bèn lệnh người hạ rèm xuống, tiếng sênh kèn bắt đầu vang lên, Đổng Trắc chỉ nhìn thấy thấp thoáng bóng ảnh một con gái thướt tha hiện trên tấm rèm, bước chân thoăn thoát nhẹ nhàng, dáng người thon thả uyển chuyển nhảy múa, kỹ thuật múa vô cùng điệu nghệ, tựa như Phi Yến hiện thân, Lục Châu chuyển sinh. Đổng Trác đã xem vô số vở múa, nhưng chưa thấy dáng điệu thanh thoát uyển chuyển như vậy bao giờ, miệng khen không ngớt.
Vở múa kết thúc, Vương Doãn lệnh cho Điêu Thuyền đến bái kiến Đổng Trác. Đổng Trác thấy người con gái này mày đen mắt hạnh, môi đào mình ngọc, dung mạo quả tựa như thiên nữ, chợt cảm thấy đám ca kỹ mình thu nhặt từ khắp nơi cũng không có ai bằng. Đổng Trác hai mắt chăm chăm ngắm nhìn Điêu Thuyền, hỏi: “Cũng biết hát à?” Vương Doãn vội lệnh cho Điêu Thuyền hát. Điêu Thuyền liền cầm phách, khẽ hé môi son, tiếng hát của nàng tựa như phượng hót oanh ca, trong veo như tiếng châu sa bàn ngọc, khiến người nghe không khỏi bồi hồi. Hát xong, Vương Doãn lại lệnh cho Điêu Thuyền đến kính rượu Đổng Trác, làm cho Đổng Trác thích thú đến bứt rứt trong người, không ngớt lời khen Điêu Thuyền như tiên nữ giáng trần.
Vương Doãn thấy thời cơ đã đến liền tới: “Thần nguyện dâng tặng nữ tử này cho Thái sư, chẳng hay Thái sư có vui lòng nhận cho chăng?" Đổng Trác cười lớn, liên tục cảm ơn. Vương Doãn lập tức lệnh cho chuẩn bị xe, đưa Điêu Thuyền đến Tướng phủ. Đổng Trác lúc này đứng ngồi không yên, bèn lập tức đứng dậy cáo từ. Vương Doãn ân cần đích thân đưa Đổng Trác về phủ.
Trên đường về nhà, Vương Doãn chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập từ xa tới, thì ra là Lữ Bố trong tay cầm Phương Thiên Họa Kích hằm hằm phi tới. Thấy Vương Doãn, Lữ Bố vội xuống ngựa, túm lấy cổ áo Vương Doãn, nghiêm giọng hỏi: “Điêu Thuyền đã hứa gả cho ta, sao lại đưa đến chỗ Thái sư? Như này chẳng phải đang trêu đùa ta sao?” Vương Doãn vội kéo Lữ Bố ra nói: “Chỗ này không tiện nói chuyện, xin hãy qua nhà tranh kia nói.” Sau khi đến nhà Vương Doãn, Vương Doãn nói: “Thì ra tướng quân vẫn chưa hay biết! Hôm qua Thái sư nói có việc muốn đến tệ phủ, nên hôm nay lão phu bày tiệc tiếp đón. Trong tiệc, Thái sư có nói nghe đồn tiểu nữ Điêu Thuyền đã được hứa gả cho Phụng Tiên, sợ rằng lão phu thất hứa, nên đích thân đến để cầu thân và xin được gặp mặt tiểu nữ. Lão phu không dám trái ý, bèn cho Điêu Thuyền ra mắt. Nào ngờ Thái sư liền nói hôm nay là ngày lành tháng tốt, muốn đưa tiểu nữ về phủ ngay, gả cho tướng quân. Tướng quân thử nghĩ, Thái sư đích thân đến cầu hôn, lão phu nào dám cãi lời?” Lữ Bố nghe vậy thì mừng lắm, vội tạ tội: “Thì ra là như vậy, ta nhất thời hồ đồ, Tư đồ đừng trách, hôm khác ta qua chịu đòn nhận tội.” Vương Doãn vội nói: “Không dám trách, không dám trách. Tiểu nữ còn không ít của hồi môn, đợi đưa qua, lão phu lập tức mang đến phủ Tướng quân.” Lữ Bố liên tục lạy tạ, hí hửng hồi phủ.
Ngày thứ hai, Lữ Bố đã thức dậy từ sớm chuẩn bị, nhưng ngó tới ngó lui không thấy Điêu Thuyền được đưa tới. Vừa hoài nghi vừa sốt ruột, không đợi nổi nữa bèn đến Tướng phủ nghe ngóng tình hình. Ai cũng nói không thấy Đổng Trác ở đâu, hỏi thị nữ, thị nữ trả lời: “Thái sư tối qua cùng tân nương động phòng, đến bây giờ còn chưa tỉnh giấc.” Lữ Bố tức không chịu được, âm thầm luồn vào phòng ngủ của Đổng Trác ở hậu đường nhìn trộm. Đúng lúc Điêu Thuyền ngồi dưới cửa sổ soi gương chải tóc, đột nhiên nhìn thấy mặt hồ ngoài cửa sổ hiện lên bóng người cao to lấp ló cạnh bức tường, liền nhận ra ngay đó là Lữ Bố. Thế là nàng nhăn nhó mặt mày, giả vờ lấy khăn thơm sụt sùi lau nước mắt. Lữ Bố đứng trông hồi lâu mới rời đi, lúc sau thì từ cửa lớn xông vào.
Lúc này Đổng Trác cũng vừa mới dậy, ngồi trong phòng chính chuẩn bị dùng bữa sáng. Thấy Lữ Bố đi vào, bắt đầu hỏi thăm. Nhân lúc Đổng Trác cúi đầu ăn cơm, Lữ Bố trộm nhìn, thấy sau tấm rèm thêu tiếng sênh cất tiếng du dương, lộ ra nửa khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đượm buồn ướt lệ ngước nhìn. Lữ Bố biết đó là Điêu Thuyền, nhất thời không giữ được bình tĩnh, hận không thể đưa nàng đi ngay lập tức. Không muốn để Đổng Trác nhìn thấy bộ dạng lén lút, trong tâm lại sinh nghi, bèn không vui nói: “Nếu không có chuyện gì, Phụng Tiên xin cáo lui.” Lữ Bố bất lực, trong lòng bất mãn rời đi.
Từ đó Đổng Trác say đắm Điêu Thuyền, không lo chính sự. Không lâu sau Đổng Trác mắc bệnh nhẹ, Điêu Thuyền ngày đêm chăm sóc lại càng làm Đổng Trác sủng ái nàng hơn. Hôm đó, Lữ Bố thấy Đổng Trác trong phòng ngủ bèn đến vấn an, nhưng lại đến đúng lúc Đổng Trác đang ngủ. Điêu Thuyền lấp ló nửa tấm thân sau giường, tay chỉ vào ngực mình, rồi lại chỉ vào Lữ Bố, nước mắt giàn giụa. Lữ Bố tim đau như cắt, Đổng Trác cũng vừa tỉnh dậy, mắt mũi còn đang nhập nhèm đã trông thấy Lữ Bố cứ ngẩn người ra nhìn Điêu Thuyền, tức thời nổi giận, quát: “Người dám trêu ghẹo ái thiếp của ta sao!” Rồi bảo bọn tả hữu đuổi Lữ Bố ra khỏi phòng ngủ, từ sau trở đi không cho phép vào.
Lữ Bố vừa thẹn vừa buồn rời bước, trên đường gặp Lý Nho – thuộc hạ của Đổng Trác, không nhịn nổi bèn phàn nàn với hắn. Lý Nho là người thông minh, vừa nghe liền vội tới gặp Đổng Trác: “Thái sư chí tại thiên hạ, sao lại vì chuyện nhỏ này mà trách Ôn hầu? Nếu hắn có dám thay lòng đổi dạ, thì đã làm hỏng đại sự rồi!” Đổng Trác nghĩ ngợi cũng thấy đúng, liền hỏi Lý Nho nên làm thế nào, Lý Nho nói, nên triệu Lữ Bố đến, thưởng cho vàng bạc tơ lụa, lựa lời mà an ủi một chút. Ngày thứ hai, Đổng Trác liền gọi Lữ Bố vào trong nhà, an ủi: “Hôm trước ta đương bệnh nên sinh hồ đồ, trách nhầm ngươi, người đừng để trong lòng.” Rồi thưởng cho mười cân vàng, hai mươi xấp gấm. Lữ Bố bái tạ, từ đó lại hầu hạ Đổng Trác như thường, nhưng trong tâm vẫn luôn khắc khoải nhớ nhung Điêu Thuyền.
Đợi sau khi Đổng Trác khỏi bệnh vào chầu nghị sự. Lữ Bố nhân lúc đó xuất cung, lên ngựa chạy thẳng đến Tướng phủ, cầm Họa Kích đến thẳng hậu đường tìm Điêu Thuyền. Điêu Thuyền để y đợi ở hậu viên đình Phụng Nghị. Lữ Bố đợi hồi lâu mới thấy Điêu Thuyền thướt tha bước đến, nhiều ngày không gặp, dường như lại càng thêm xinh đẹp thổn thức lòng người, tựa như người trời vậy. Điêu Thuyền nhìn thấy Lữ Bố liền òa khóc nức nở: “Tiểu nữ tuy không phải con gái ruột của Tư đồ, nhưng Tư đồ luôn yêu thương tiểu nữ như con đẻ, có phúc nhường nào mới gặp được tướng quân, lại được nghĩa phụ hứa hôn, cứ tưởng rằng từ đó về sau có thể được hầu hạ tướng quân, được vậy thì cả đời không cầu mong điều gì khác. Ai ngờ Thái sư nổi dã tâm, vấy bẩn tấm thân này, tiểu nữ hận không thể chết quách đi cho xong. Chỉ vì cách tướng quân không còn xa nữa, nên đành nhẫn nhục qua ngày. Hôm nay may mắn được gặp tướng quân, như vậy đã thỏa tâm nguyện của tiểu nữ. Bây giờ tiểu nữ đã mất đi thanh bạch, không thể nào hầu hạ bậc đại anh hùng như Phụng tướng quân được nữa. Tiểu nữ duy nguyện chết trước mặt ngài, để tỏ rõ tấm lòng mình.” Nói xong, rướn tới chỗ hành lang, ngước nhìn hồ sen đoan nhảy.
Vậy Điêu Thuyền sống chết thế nào? Mời đóm xem phần tiếp theo.
Nguồn: www.shenyuncollections.com